Một tờ kết luận gồm những phần nào
Tờ giấy bác sĩ đưa có bố cục cố định. Biết mỗi phần dùng để làm gì thì đọc nhanh hơn và hỏi đúng chỗ hơn.
Tờ giấy bác sĩ đưa có bố cục cố định. Biết mỗi phần dùng để làm gì thì đọc nhanh hơn và hỏi đúng chỗ hơn.
Cùng một tên bệnh, viết kèm chữ khác nhau thì nghĩa khác hẳn. Đây là những chữ cho biết bác sĩ chắc tới đâu.
Không phải để tự đổi thuốc, mà để dùng đúng và phát hiện chỗ ghi lệch trước khi uống viên đầu tiên.
Đây là hai tờ quyết định chuyện gì xảy ra tiếp theo, và cũng là hai tờ hay bị cất đi rồi quên mất phải làm gì.
Người có bộ hồ sơ của chính mình theo thứ tự thời gian được khám kỹ hơn, vì bác sĩ không phải đoán phần quá khứ.
Thời gian ngắn là thực tế không đổi được. Nhưng thứ tự kể và thứ tự hỏi thì đổi được, và nó đổi hẳn kết quả buổi khám.
Mô thức rất đặc trưng: tê mấy ngón tay, nặng nhất về đêm, phải rũ tay hoặc bỏ tay ra khỏi giường mới đỡ.
Ngáy to rồi im lặng một lúc rồi thở hắt lên. Người ngủ cùng thấy điều đó, còn người bệnh chỉ thấy mình mệt cả ngày mà không hiểu vì sao.
Không có triệu chứng nào. Nó là một cái tên gộp năm con số đo được, và cái tên đó có nghĩa là rủi ro chứ không phải bệnh.
Đau bụng và đổi thói quen đi ngoài kéo dài, nội soi và xét nghiệm không thấy gì. Bình thường trên giấy không có nghĩa là không có gì thật.
Hết sốt, hết ho, xét nghiệm sạch, mà nhiều tuần sau vẫn kiệt sức. Đây là mô thức có tên và đã được nghiên cứu, không phải chuyện yếu người.
Người bệnh chỉ vào vai và nói đau khớp vai. Hồ sơ cần biết đau khi tự cử động hay khi người khác cử động hộ — hai câu trả lời, hai hướng khác nhau.